Ҳύc ᵭ‌ộɴց nữ sinh Bắc Giang suốt ba năm đưa bạn đến trường

Ba năm qua, hình ảnh em Đồng Thị Luyến miệt mài đưa bạn Ngô Thị Lan Dung (bị khuyết tật) đi học khiến thầy cô và học sinh trường THPT Hiệp Hòa số 6 (huyện Hiệp Hòa, Bắc Giang) cảm phục.

Đầu giờ sáng, ở điểm thi trường THPT Hiệp Hòa số 2, nhiều người chú ý đến 2 thí sinh đặc biệt. Chiếc xe đạp điện dừng lại tại điểm gửi xe trước điểm thi, Ngô Thị Lan Dung từ từ bước xuống xe. Bên cạnh, Đồng Thị Luyến đỡ Dung, rồi luôn sát bước cùng bạn. Những bước đi khó khăn của Dung luôn có Luyến đồng hành suốt 3 năm học qua và cho đến ngày thi tốt nghiệp THPT.

Dung nở nụ cười hiền khi trò chuyện với phóng viên Tiền Phong trước lúc vào phòng thi. Em kể, em và Luyến cùng ở xã Mai Đình (huyện Hiệp Hòa). Năm lên 2 tuổi, em bị sốt cao, rồi biến chứng khiến tay phải bị co quắp, tay trái cũng yếu, khó khăn khi nói và đi lại. Em sống cùng mẹ và bà ngoại đã hơn 90 tuổi. Mẹ em buôn bán nhỏ, cuộc sống nhiều vất vả.

Luyến (phía trước) đưa Dung đi học suốt 3 năm THPT

“Em đi học muộn hơn các bạn cùng trang lứa, vì em phải nghỉ một năm để đi chữa bệnh. Việc viết chữ của em rất khó khăn, em viết chậm, không thể viết nhanh được như các bạn. Ngày mới đi học, em phải мấᴛ một năm rèn luyện để viết được chữ”, Dung tâm sự.

Dung cho biết, từ ngày học mẫu giáo, em và Luyến đã học cùng nhau. Lên cấp 3, trường cách nhà hơn 9 cây số. Em bị khuyết tật nên việc đi xe đến trường gặp nhiều khó khăn. Bởi vậy, kể từ ngày bắt đầu học lớp 10, Luyến xung phong chở Dung đến lớp.

“Suốt 3 năm qua, ngày 2 lần, dù ngày hay đêm, bạn Luyến đều đưa em đi học. Chúng em có rất nhiều kỉ niệm với nhau; em nhớ nhất là có những hôm hai đứa cùng đội mưa đến trường. Tình cảm và sự ყêυ thương của bạn Luyến, cùng các bạn và thầy cô trong trường tiếp thêm ᵭ‌ộɴց lực để em vượt qua khó khăn, vươn lên trong học tập”, Dung chia sẻ.

Tình bạn giữ Dung và Luyến khiến thầy cô và học sinh trong trường cảm phục

Ngồi cạnh bên, em Đồng Thị Luyến chia sẻ, thấy Dung có hoàn cảnh khó khăn nhưng ham học khiến em rất ҳύc ᵭ‌ộɴց. Em rất vui vì mình giúp được bạn. Chính nghị lực của Dung cũng thôi thúc em phấn đấu nhiều hơn trong học tập và cuộc sống.

Cô Nguyễn Thị Thu Thủy – Hiệu phó trường THPT Hiệp Hòa số 6 cho biết, cô trực tiếp giảng dạy em Dung và Luyến trên lớp. Cả hai em đều có tinh thần cầu tiến. Dù hoàn cảnh khó khăn nhưng em Dung luôn sống lạc quan, không bi quan buồn khổ.

“Thầy cô giáo và các em học sinh trong trường cảm kích và cảm phục trước tình bạn của Dung và Luyên. Suốt 3 năm qua, dù mưa hay nắng, tối hay ngày, Luyến và Dung cùng nhau đến lớp, hai người như chung một bóng. Tình cảm của hai em dành cho nhau giống như người thân trong gia đình”, cô Thủy cho hay.

Nguyễn Thắng | Tienphong.vn

Xem thêm: Nữ sinh ĐH Y dược TP.HCM vừa ôn thi, vừa tham gia chống dịch

Tại khu cách ly tập trung ở ĐH Quốc gia TP.HCM, Hương Duyên vừa hỗ trợ thăm khám bệnh nhân F0 và F1, vừa lo lắng học bài ôn thi cuối kỳ.

Hai tuần trở lại đây, mỗi ngày Võ Hương Duyên (23 tuổi, Đăk Nông), sinh viên năm thứ 5 ngành Y khoa tại ĐH Y dược TP.HCM, thức dậy đều đặn lúc 6h và có 2 tiếng để chuẩn bị bắt tay vào làm việc.

Từ ngày 23/6, cô và 9 bạn học tham gia hỗ trợ khu cách ly ở tòa B, ký túc xá ĐH Quốc gia TP.HCM cùng các y bác sĩ Bệnh viện Phục hồi chức năng quận 8.

Hương Duyên cho biết ngày nhà trường phát thông báo tìm tình nguyện viên chống dịch, nhiều sinh viên trong trường đều ghi danh đăng ký.

“Lúc đó, chúng tôi đâu nghĩ gì nhiều, còn chưa kịp hỏi ý kiến gia đình. Trong lòng chỉ mong muốn được góp chút công sức vào công cuộc chống dịch của đất nước”, cô chia sẻ với Zing.

Hương Duyên là một trong số các sinh viên ĐH Y dược TP.HCM tham gia chống dịch.

Nhiều đầu việc cần thực hiện trong ngày

Một ngày làm việc thông thường của Hương Duyên bắt đầu lúc 8h. Sau khi trang bị đầy đủ đồ bảo hộ và dụng cụ y tế cần thiết, cô đi đo nhiệt độ cho các bệnh nhân F1 và kiểm tra từng phòng xem có ai gặp triệu chứng của Covid-19 không. Cô cũng giao thuốc đ????ề???? ????????ị cho những bệnh nhân cần sử dụng theo chỉ định của bác sĩ.

Vào những ca trực cơ động kéo dài 12 tiếng, mỗi khi có thông báo nhận F1 vào khu cách ly, Hương Duyên phụ giúp nhân viên y tế đo nhiệt độ và đưa các bệnh nhân về từng phòng, sau đó lấy thông tin cá nhân và các vấn đề ăn uống liên quan để làm giấy tờ. Cô cũng hỗ trợ làm hồ sơ và lên lịch lấy mẫu xét nghiệm cho các F1.

Tuy nhiều đầu việc như vậy, Hương Duyên không hề cảm thấy bối rối khi bắt tay vào làm.

Trước đó, cô từng là một trong số 1.500 sinh viên ĐH Y dược TP.HCM đồng hành cùng các nhân viên y tế trên khắp các mặt trận chống dịch ở thành phố, từ công tác lấy mẫu, xét nghiệm, nhập liệu, truy vết cho đến hỗ trợ tiêm vaccine Covid-19.

“Mỗi ngày ở khu cách ly sẽ có những công việc khác nhau, tôi khó có thể liệt kê ra hết được. Thời gian cũng không cố định. Mọi người gọi lúc nào, tôi đi lúc đó, bất kể khung giờ nào. Có những hôm 4h mới được đi ngủ, cũng có ngày nhóm sinh viên được nghỉ rất sớm”, nữ sinh cho biết.

Ngày 23/6, nhóm tình nguyện di chuyển từ điểm tập trung ở Bệnh viên Phục hồi chức năng quận 8 tới tòa B, ký túc xá ĐH Quốc gia TP.HCM.

Trong khung giờ được nghỉ ngơi, cô và các bạn cùng phòng tranh thủ dành thời gian cho việc học. Có bạn ôn luyện tiếng Anh, bạn học trực tuyến theo lịch của nhà trường, còn Hương Duyên ôn bài cho kỳ thi cuối kỳ sắp tới.

Các cô gái cũng gọi điện về cho gia đình thường xuyên để “báo cáo” tình hình cũng như hỏi thăm người thân.

“Nếu vẫn còn thời gian, tôi sẽ cắt ghép, chỉnh sửa những hình ảnh, video chụp trong khu cách ly và chia sẻ lên mạng xã hội để lưu giữ lại khoảng thời gian ý nghĩa của thời sinh viên này”.

Có ba mẹ là hậu phương vững chắc

Điều duy nhất khiến Hương Duyên bận tâm trong lúc công tác ở khu cách ly là nỗi nhớ ba mẹ, nhớ quê nhà ở huyện Đăk Mil (tỉnh Đăk Nông).

“Khi nghe tôi kể về việc đã đăng ký đi chống dịch ở TP.HCM, ba mẹ lo lắng lắm vì thời điểm đó, sức khỏe tôi không được tốt”.

Vào ngày nhà trường phát thông báo tìm tình nguyện viên, Hương Duyên mới trở về nhà thăm gia đình. Sau khi điền tên vào danh sách online, cô mới thông báo với ba mẹ.

Quyết định lên ôtô đi 300 km ngược trở lại TP.HCM chống dịch của cô gái trẻ khiến ngay cả người quản lý phụ trách khối cũng gọi điện và khuyên cô hãy suy nghĩ thật kỹ.

Thời điểm đó, số ca nhiễm mới bắt đầu tăng mạnh, thành phố trở thành tâm dịch mới, việc quay trở lại trường lúc này sẽ rất khó khăn đối với Hương Duyên.

Làm việc liên tục suốt nhiều giờ đồng hồ trong bộ đồ bảo hộ nóng bức là một trong những thử thách đối với Hương Duyên và các bạn trẻ.

“Song, những lời đó làm tôi cảm thấy còn quyết tâm nhiều hơn. Mặt khác, tôi nhận được sự ủng hộ từ ba mẹ và gia đình. Tuy trong lòng còn nhiều lo lắng và thương con khổ cực, ba mẹ không cấm cản gì tôi, ngược lại tôn trọng quyết định của tôi”.

“Ngày lên đường, ba mẹ tiễn tôi đi mà rưng rưng nước mắt, nhưng vẫn cố gắng tỏ ra vui vẻ, dặn dò tôi giữ gìn sức khỏe thật cẩn thận”, cô kể lại.

Bên cạnh những khó khăn có thể lường trước do tiếp xúc với nhiều F0 và F1, Hương Duyên cho biết cô lưu giữ được nhiều kỷ niệm đẹp khi tham gia tình nguyện ở khu cách ly.

Cô nhận được rất nhiều lời động viên từ gia đình, bạn bè và lời cảm ơn của những người lạ chưa từng gặp mặt đến từ khắp mọi miền đất nước.

“Chắc do tôi may mắn nên gặp bệnh nhân nào cũng dễ thương hết. Có hôm, dù tôi đang mặc đồ bảo hộ để đi đo nhiệt độ, một em nhỏ vui vẻ reo lên và nói với tôi rằng ‘Hôm qua, em mới thấy chị trên mạng nè’. Kín mít vậy mà cũng có người nhận ra, vui lắm luôn”, cô cười nói.

Những dòng thư tay, lời động viên từ mọi người giúp xua tan mệt mỏi của Hương Duyên.

Nhóm tình nguyện viên cũng nhận được sự hỗ trợ của các sinh viên còn lại trong trường.

“Bạn bè, anh chị khóa trên luôn dặn dò rằng nếu thiếu gì cứ báo để họ chuyển vào khu cách ly cho. Nhưng ở đây, các y bác sĩ Bệnh viện Phục hồi chức năng thương nhóm tình nguyện lắm, cũng không để chúng tôi thiếu gì. Lâu lâu, anh chị lại đem qua trái cây, nước ngọt hay mì gói qua phòng cho các sinh viên ăn thêm cho đỡ mệt”.

Song, điều khiến cô gái trẻ cảm thấy thích nhất ở công việc tình nguyện lại không phải là những món quà, lời chúc.

“Được đóng góp chút sức lực nhỏ bé cho cộng đồng mới là niềm hạnh phúc lớn nhất của tôi, mặc dù những gì tôi làm chỉ tương đương hạt cát trong sa mạc mà thôi”, cô chia sẻ.

Hồng Chang | Zingnews

Add a Comment

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai.