Người phụ nữ nghèo 8 năm dài cưu mang ông cụ 94 tuổi bị con cháu вỏ гơi

Dù chỉ là người dưng, không thân không thích nhưng chỉ vì một chữ duyên, chị Loan đã bất chấp tất cả đón cụ ông ở tuổi gần đất xa trời về nuôi dưỡng. Việc này không phải ngày một ngày hai mà tận 8 năm rồi.

Hai con người xa lạ gắn bó với nhau tới nay đã được 8 năm.

Từ một người không nhà, lưu lạc mấy chục năm, ông Bùi Văn Theo (94 tuổi, quê Long An) bỗng có cho mình một mái ấm tại mảnh đất Bình Dương. Cuộc sống tuy vẫn gắn liền với cái nghèo nhưng ở đó, cụ được chị Loan ყêυ thương, đối đãi như cha ruột.

Khó khăn nhưng không ngại việc thêm một miệng ăn.

Chị Loan gặp cụ Theo lần đầu cách đây khoảng 8 năm. Nhìn ông cụ trạc tuổi cha mình nhưng lại không nơi nương tựa, phải ăn cơm thiu sống qua ngày, chị xót quá nên rước về nuôi. Từ đó, ngoài người mẹ già mắc bệnh tiểu đường, người cha tai biến ý thức như đứa trẻ, chị còn phải chăm thêm “ông ngoại” (biệt danh chị dùng để gọi cụ Theo) đầu óc không còn minh mẫn.

Đã nghèo còn thêm пợ nần chồng chất.

Trước quyết định của chị, cả mẹ ruột, chồng lẫn 2 con trai đều ủng hộ. Theo thời gian, ai nấy cũng ngày càng thương cụ, xem như ruột thịt. Ngày mẹ chị còn sống, bà vẫn đều đặn đưa chồng và cụ Theo lên chùa bán vé số kıếм cái ăn, đỡ đần chút đỉnh cho con gái. Có điều, chẳng được bao lâu thì bà đổ bệnh, chị ʋคỿ mượn khắp nơi chạy chữa nhưng sau cùng vẫn không qua khỏi. Chưa dừng lại ở đó, sức khỏe của 2 ông cụ cũng mỗi ngày một yếu.

Sức khỏe cụ ngày một yếu…

Sau một lần xuất huyết bao tử, nôn ra мά‌υ, cụ Theo cũng nằm liệt giường, lúc tỉnh lúc mê. Vì мấᴛ giấy tờ tùy thân, không thể đăng kí bảo hiểm y tế nên viện phí mỗi ngày toàn tiền triệu. Chị bán sen, chồng làm sơn mài thu nhập chẳng được mấy đồng nên đành bấm bụng mà tiếp tục ʋคỿ ɭãi cao. Cụ Theo nằm viện hơn chục ngày thì tiền пợ của chị cũng lên tới con số 20 triệu. “Bí” quá chẳng biết làm sao, chị đành xin bác sĩ mang cụ về nhà. Bán buôn có bao nhiêu, chị mua sữa cho cụ, dư ra thì trả ɭãi. Những hôm không có xu dính túi, chị chỉ đành đi trốn kẻo chủ пợ gặp lại mắng cho.

… nhưng phải đưa về nhà chứ chẳng biết làm sao.

Dù nằm yên một chỗ, cụ Theo vẫn dùng chất giọng thều thào “giúp giùm tôi mấy tờ” để mời khách mua vé số. Những khi tỉnh táo, cụ vẫn nhớ được quê quán, con cái làm ai xem cũng không khỏi đau lòng. Cụ cho hay: “Tui ở tỉnh Long An, con tui nhiều lắm mà ít có (thăm) lắm, con cháu nó lo hỏng nổi”.

Những lúc tỉnh táo, cụ vẫn nhớ rõ quê mình.

Ngày trẻ, cụ cũng có vợ, có con, thậm chí con nhiều là đằng khác. Tuy nhiên, chẳng hiểu vì lý do gì mà con cháu lại để cụ lưu lạc khắp nơi. Theo chia sẻ của chị Loan, một trong những người con của cụ thỉnh thoảng cũng có ghé ngang nhưng cũng chỉ hỏi han vài ba câu còn bố thì vẫn để cho người dưng nuôi dưỡng.

Có con mà cũng như không.

Căn nhà trọ với giá thuê 3 triệu đồng mỗi tháng, chưa tính tiền điện nước trở thành nơi che mưa che nắng cho 6 con người. Chị Loan cũng tính đến chuyện dọn tới chỗ rẻ hơn nhưng nó lại nhỏ “như lỗ mũi”. Sợ 2 ông cụ mang bệnh sẽ cảm thấy ţ.ù túng, chị chỉ đành “bấm bụng bấm miệng”, dành tiền tiếp tục ở đây.

Ấm lòng biết bao khi cuộc đời vẫn còn những con người có tấm lòng vàng, không màng khó khăn, làm tất cả vì mảnh đời khốn khổ hơn mình như gia đình chị Loan. Sự ყêυ thương, chăm sóc tận tình của các thành viên trong gia đình chị đối với cụ Theo mà nói đích thị là niềm an ủi cũng như hạnh phúc lớn lao trong những năm tháng cuối đời.

Xem thêm: MẸ MÒ CUA BẮT ỐC NÁT CẢ TAY NUÔI LỚN 3 CON, VỀ GIÀ LẠI BỊ CON BỎ MẶC

Chỉ trong vòng một phút ngắn ngủi, người mẹ đã kể lại trọn vẹn cuộc đời mình, từ quá khứ chồng mất sớm, làm mọi thứ nuôi nấng các con đến hiện tại bị chính “núm ruột” của mình bỏ mặc, chẳng ngó ngàng gì tới.

Có con nhưng chẳng được nhờ con. Ảnh: TikTok @imdaiiiiii

Hi sinh tất cả cho con nhưng không phải người mẹ nào cũng may mắn được hưởng niềm vui bên cái con cái. Vậy mới có cảnh sinh nhiều con mà tuổi xế chiều cũng chỉ “mình ên”. Đơn cử như mới đây, MXH chia sẻ đoạn clip nói về tình cảnh éo le, có con cũng như không của một bà cụ sống dưới chân cầu Long Biên. Cũng như bao nhiêu người mẹ khác, bà sinh con, nuôi con, bỏ ra bao nhiêu là thứ nhưng đến lúc cần nhờ con thì chỉ nhận lại được sự thờ ơ, ghẻ lạnh.

Bà tâm sự mà nước mắt cứ tuông rơi. Ảnh: TikTok @imdaiiiiii

Cụ thể, chồng mất sớm để lại cho bà 3 người con. Bà một thân một mình làm mọi việc nuôi lớn chúng, mò cua bắt ốc đến độ “những đầu ngón tay ɳáƭ bét ra”. Tới tuổi trưởng thành, 3 người con lần lượt “thành gia lập thất”. Con gái lấy chồng xa, ở tận Tân Thanh (Lạng Sơn), nhà cũng nghèo nên không thể đảm bảo cuộc sống cho bà. Trong khi đó, con trai còn tệ hơn khi bỏ vợ bỏ con, cũng bỏ luôn cả mẹ. Nghĩ phận mình, bà rơi nước mắt: “Tôi buồn lắm. Tôi giờ không còn có cái gì cả”.

Cho đi mọi thứ nhưng đến cả điều cơ bản nhất là tình yêu của con, người mẹ này cũng không có được. Ảnh: TikTok @imdaiiiiii

Mái tóc bạc trắng, đôi mắt đỏ hoe cùng gương mặt hằn sâu những vết nhăn của bà khiến người xem không cầm được nước mắt. Được biết, suốt nhiều năm nay, bà tá túc dưới chân cầu Long Biên cùng nhiều cụ già có hoàn cảnh đặc biệt khác. Những mảnh đời kém may mắn nơi đây cứ ngày qua ngày nương tựa nhau mà sống.

Nỗi khổ tâm hiện lên cả trên gương mặt. Ảnh: TikTok @imdaiiiiii

Ngay sau khi “lên sóng”, đoạn clip đã nhanh chóng thu hút sự chú ý của cư dân mạng. Ở phần bình luận, người nào người nấy đều cảm thấy xót xa cho hoàn cảnh của cụ già đồng thời không quên lên án sự thờ ơ, vô tâm của những đứa con.

Người nào người nấy đều không cầm được nước mắt trước hoàn cảnh của cụ già. Ảnh chụp màn hình

– “Nhìn bà khóc mà nước mắt rơi theo”.
– “Người dưng như mình xem còn thấy đau lòng. Con bà phải nói là quá nhẫn tâm”.
– “Hi vọng những người con của bà có thể xem được clip này”.
– “Xót qua quá. Nghe đi nghe lại mà thấy nghèn nghẹn ở cổ”.
– “Người ta muốn có mẹ để chăm nom, phụng dưỡng mà không được, đằng này….”
– “Thật sự ai còn cha mẹ làm ơn yêu thương họ thật nhiều chứ đừng để khi mất rồi mới biết khóc thương”.

Không riêng gì bà cụ trong đoạn clip trên, còn không ít những người mẹ khác cũng lâm vào cảnh tình tương tự. Sinh con ra, nuôi con đến tuổi trưởng thành nhưng sau cùng lại chẳng được nhờ. Những đứa con thậm chí còn xem mẹ như “người dưng nước lã”.

Người mẹ “chạy ngược chạy xuôi” nuôi 7 đứa con nhưng về già lại phải “gửi thân” nơi hành lang bệnh viện. 10 năm dài đằng đẵng, chẳng có ai lên tiếng hỏi han chứ nói gì đến chuyện đón mẹ về chăm sóc. Ảnh: Youtube Phong Bụi

Ngẫm đi ngẫm lại, câu nói “một mẹ nuôi được 10 con nhưng 10 con lại không nuôi nổi mẹ” quả chẳng sai. Phụng dưỡng cha mẹ là bổn phận cũng như phúc phần của con cái nhưng đáng tiếc là không phải ai cũng hiểu được điều này. Những bà mẹ ở cái tuổi “bên kia sườn dốc” thay vì an hưởng tuổi già, được quây quần bên con cháu lại phải cam cảnh cô độc, không nơi nương tựa. Hi sinh cho con suốt cả một đời, mẹ cuối cùng đổi lại được gì đâu.

Chồng mất sớm, cụ Phiếu ở vậy nuôi lớn 3 con, lo cho từng đứa nhà cửa đề huề. Để rồi, đến tuổi gần đất xa trời, cụ ở nhà con trai cả được 3 năm, nhà con trai thứ hai 5 ngày vì dâu đuổi. Con trai thứ 3 còn nhẫn tâm hơn khi chở hàng tiện đường chở luôn mẹ ra bỏ ngoài nghĩa địa. Ảnh: Dân Việt
Cụ An – 78 tuổi cũng có 4 người con nhưng khi đổ bệnh lại bị bỏ ở “chốn không người” suốt 7-8 năm ròng. Ảnh: Thanh Niên

Xem thêm: LÁ THƯ MẸ GIÀ GỬI CON TRƯỚC LÚC RA ĐI: “KIẾP SAU MÌNH ĐỪNG GẶP NỮA”

Đón sinh nhật trên giường bệnh mà chẳng có lấy một ai bên cạnh, bà chỉ còn biết cầm bút viết nên những dòng thư mà ai nấy nghe qua cũng không khỏi “đau lòng xót dạ”.

9 tháng 10 ngày mang nặng đẻ đau, có thể nói, trên thế gian này không ai yêu con hơn mẹ. Mỗi người mẹ đều mong muốn mang đến những thứ tốt đẹp nhất cho con. Chăm sóc từng li từng tí cũng chỉ mong đến tuổi xế chiều sẽ được con yêu thương, kề cận.

Thế nhưng, những dòng tâm sự bà mẹ 80 gửi các con trong thời gian hấp hối trên giường bệnh khiến nhiều người phải suy ngẫm. Có vẻ như không phải đứa con nào cũng biết trân trọng tình cảm gia đình và sự hi sinh của mẹ.

Lá thư đẫm nước mắt của bà mẹ cô đơn

Đây là bức thư cuối đời của người mẹ Trung Quốc 80 tuổi. Tuổi già, sức yếu lại bị đau tim nhưng bà phải ở một mình dù có 4 người con, 8 đứa cháu. Lá thư bà viết được đăng tải trên tờ People’s Daily làm nhiều người suy ngẫm.

“Các con của mẹ:

Hôm nay, mẹ bước sang tuổi 80. Nghe các con chúc sống lâu trăm tuổi, mẹ chỉ biết cười, là cười khổ. Chừng ấy năm sống trên đời, mẹ sinh ra 4 đứa con, rồi lại trông giúp tận 8 đứa cháu. Có thể nói, mẹ đã dành trọn cả cuộc đời, dùng hết sức lực đôi bàn tay để chăm sóc cho 12 con người bên cạnh. Nhưng mẹ già rồi, già đến độ phải nhìn sắc mặt của các con mà sống.

Thời gian khiến người ta lãng quên cả người thân yêu nhất. Ảnh: QQ

Thực lòng thì từ giây phút bố các con nhắm mắt xuôi tay, mẹ đã bắt đầu cảm nhận được rằng các con đối với mẹ chẳng còn nhẫn nại như xưa. Mẹ đã hi vọng rằng ai đó trong số các con có thể đón mẹ về nhà chung sống. Là ai cũng được, mẹ cũng đều hạnh phúc. Thế mà, hai tháng rồi lại thêm hai tháng nữa, trái tim mẹ nguội lạnh vì mẹ hiểu sẽ chẳng có ai làm việc đó. Cũng may, các con đối xử với mẹ cũng coi như là tốt. 4 đứa cứ thay phiên nhau, mỗi tuần một người về chăm sóc dù sau đó các con vẫn lặng lẽ bỏ về mỗi tối, không ai ở lại cùng mẹ cả.

Có lẽ các con sẽ nghĩ mẹ sống đến từng tuổi này rồi còn gì phải sợ nữa đúng không? Không phải những câu chuyện kinh dị, những lời đồn thổi, thứ làm mẹ sợ chẳng qua là sự cô đơn.

Dần dần, sắc mặt của từng đứa từng đứa một ngày càng khó coi, đến chẳng chào mà đi cũng không hề nói. Mẹ không ăn của các con bát cơm nào, không mặc dù là một cái quần, cái áo, cũng chẳng tiêu lấy một đồng… nhưng lại cảm thấy mình đang thiếu nợ mỗi khi các con ở cạnh.

Khoảng thời gian này, mẹ càng lúc càng buồn nhưng tuyệt nhiên chẳng biết kể cùng ai. Vài ngày trước, mẹ nằm mơ thấy bố, ông ấy nhìn mẹ, mỉm cười rồi bảo: “Đi thôi, tôi đón bà đi, sẽ không cô đơn nữa”.

Cầm bút viết những dòng này cũng là lúc mẹ nhận ra duyên mẹ con của chúng ta đã đến hồi kết thúc. Từ tận đáy lòng mình, mẹ cảm ơn các con đã bầu bạn và chăm sóc mẹ. Tuy nhiên, ngoài câu đó ra, mẹ còn muốn nói: “Mẹ hối hận vì đã sinh ra các con. Nếu thật sự có kiếp sau, mẹ không muốn gặp lại nữa”.

Nhưng là một người mẹ, mẹ vẫn mong cuối đời các con sẽ được hạnh phúc, sẽ không bị 8 đứa cháu bỏ rơi. Tình xong, từ cũng cạn, dừng lại ở đây thôi”.

Sau đó ít hôm, bà lão trút hơi thở cuối cùng. Bà ra đi nhẹ nhàng, không đau đớn, tay còn nắm chặt bức ảnh chụp cùng chồng từ khi còn trẻ cùng với bức thư gửi các con.

Còn cơ hội, nhất định phải biết trân trọng. Ảnh minh hoạ: Pinterest

Còn bố mẹ ở bên, nên cảm thấy biết ơn và trân trọng

Những người con mải mê chạy theo tiếng gọi tiền tài, quyền lực… mà quên rằng thời gian vẫn chẳng ngừng trôi và bố mẹ thì mỗi lúc một già. Trong những phút giây vội vã đó, họ chẳng lúc nào nán lại, ngoảnh đầu nhìn về phía hai mái đầu tóc đã bạc phơ.

Một ngày nào đó, những người con cũng bước sang cái tuổi gần đất xa trời giống như cha năm xưa. Phải chăng, chỉ khi nếm trải được cảm giác đó, họ mới thấu hiểu được nỗi cô đơn, sự thiệt thòi mà đấng sinh thành phải chịu.

Vậy cho nên, nhân lúc còn cơ hội, còn có bố mẹ ở cạnh bên, hãy bằng hết sức có thể mang đến niềm vui, đáp ứng mọi điều mà họ muốn. Đừng cho rằng đó là những mong ước xa xôi, đôi khi nó chỉ đơn giản là mỗi ngày được nhìn thấy mặt con một chút. Nếu một ngày họ thật sự rời đi, thế gian này cũng sẽ chẳng còn tồn tại người yêu thương, bảo vệ bạn vô điều kiện và dẫu hối tiếc thì cũng đã muộn màng.

Theo Thể Thao & Văn Hóa

Add a Comment

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai.