Em bé nằm trước cửa nhà của cặp vợ chồng h.i.ế..m m.u.ộ.n 20 năm

Nhớ lại sự việc, chị Nguyễn Hồng Tự (SN 1980, trú xóm Hoa Thành, xã Diễn Hồng, Diễn Châu, Nghệ An) không khỏi nghen ngào: “Khoảng 12h trưa, lúc vừa ăn cơm xong tôi nghe tiếng chó sủa liên hồi. Nghĩ người lạ đi qua, tôi cũng lờ đi. Nhưng tiếng chó sủa càng lớn, tôi vội vàng chạy ra thì hốt hoảng thấy một cháu bé được đặt trong giỏ”.

Giây phút gặp được đứa con trời ban ấy, chị Tự không khỏi vui mừng, nhưng ban đầu không tránh được hoảng loạn.

Bé trai khoảng 10 ngày tuổi kèm lá thư nhờ nuôi hộ
Chiếc giỏ đồ cháu bé được đặt bên trong
Mẩu giấy ghi nội dung nhờ nuôi hộ cháu bé

Nghe tiếng hô hoán của chị, hàng xóm xung quanh cũng gì chạy sang xem có chuyện gì. Mọi người thấy em bé còn đỏ hỏn thì vội động viên: “Chị Tự ơi, họ mang con đến cho chị đó, chị bế con vào đi”.

Từ lúc nhận nuôi đứa trẻ, cuộc sống của cặp vợ chồng hiếm muộn vui vẻ hẳn lên, lúc nào cũng tràn ngập tiếng cười nói. Hàng xóm còn mang sữa, quần áo, đồ dùng đến để tặng cho cháu bé. Ai cũng vui mừng thay cho vợ chồng chị.

Chị Tự cho biết, cháu hiện rất ngoan

Được biết, chị và chồng là anh Lê Văn Bình (SN 1978) đã cưới nhau nhiều năm, hai người sống bằng nghề buôn bán phế liệu. Tuy công việc vất vả nhưng đổi lại, gia đình chị có thu nhập ổn định.

Gia đình chị Tự làm nghề mua bán phế liệu

Suốt 20 năm qua luôn mòn mỏi đợi tin vui nhưng “cái duyên” đường con cái vẫn chưa đến. Nay đứa con trời ban xuất hiện, cặp vợ chồng không nén được vui mừng.

“20 năm qua, vợ chồng tôi đi chạy chữa nhiều nơi, tốn nhiều tiền của rồi. Ai bày cho thầy thuốc nào hay là vợ chồng khăn gói đi ở đó. Thuốc này uống chưa hết đã đến thuốc khác”, chị Tự tâm sự.

Sau khi câu chuyện chị Tự nhặt được con trước cổng nhà được biết đến, có rất nhiều người tìm đến tận nơi hỏi thăm và ngỏ ý xin cháu về nuôi. Nhưng khi nghe tâm sự của chị, ai cũng khóc rồi lại chúc mừng cặp vợ chồng.

Chị Tự tâm sự rằng mình sẽ dành những điều tốt đẹp nhất cho con

“Hôm đó đến giờ nhiều nhà đến xin bé, sau khi nghe tôi kể chuyện 20 năm chờ đợi con thì họ lại khóc. Giờ cứ có ai mang con đến là vợ chồng tôi nuôi hết. Mấy đứa cũng được”, chị Tự cho hay.

Xem thêm: B.ỏ học nuôi em, chàng trai trẻ bị đ.á r.ơ.i trúng n.g.u.y k.ị.c.h

Em Lầu Văn Phọng là ngưởi dân tộc Mông sống ở vùng cao của huyện Bảo Lâm, tỉnh Cao Bằng khi mẹ qua đời, em đã phải nghỉ học đi làm đủ nghề để có tiền nuôi em trai ăn học. Cuộc sống đã khó khăn khi không có mẹ bên cạnh, không may cho Phọng khi đi đãi vàng thì bất ngờ Phọng bị đá rơi trúng đầu khiến Phọng rơi vào tình trạng nguy kịch.

Trong nhiều ngày qua, Phọng được điều trị tại Khoa hồi sức cấp cứu, viện Bỏng Quốc gia. Các bác sĩ và cán bộ phòng công tác Xã hội bệnh viện vô cùng xót xa với hoàn cảnh của Phọng khi chứng kiến em trai là Lầu Văn Tè lên chăm anh trai chỉ với vỏn vẹn vài trăm nghìn đồng đi vay mượn được. Bản thân Tè không dám mua 1 suất cơm để ăn mà chỉ dám đứng nhìn anh trai khóc.

“Mẹ mất từ ngày cháu còn nhỏ, anh Phọng phải nghỉ học để đi làm chăm cháu. Anh đi làm nhiều việc lắm để có tiền gửi cho cháu. Lần này anh đi đãi vàng với họ thì bị đá rơi vào đầu, giờ anh nằm kia mà cháu không có tiền cứu anh.” Tè nghẹn ngào tâm sự.

Theo bác sĩ chữa trị cho Phọng, do bị đá rơi trúng nên bị đa chấn thương, chấn thương cột sống cổ và chấn thương sọ não dẫn đến liệt từ cổ xuống. Sau khi điều trị ở bệnh viện tỉnh về tình trạng của Phọng nhiễm trùng, nhiễm độc thở máy, biếm chứng loét vùng cụt nên đã chuyển lên viện Bỏng để theo dõi và điều trị. Dù đã phẫu thuật, điều trọ tích cực nhưng hiện tại tình trạng của em suy mòn rất nặng. Vốn đã gầy gò nay thêm bệnh nặng, Phong trên giường bệnh nhìn teo tóp, yếu ớt như cành củi khô vô cùng đáng thương.

Phọng yếu ớt, gầy gò trên giường bệnh

Mẹ đã qua đời, bố lấy vợ 2, sinh tiếp 4 người con nữa dù biết Phọng bị tai nạn nhưng bố của 2 em cũng không có tiền để cho Phọng chữa trị. Ở bệnh viện, chỉ có em trai túc trực chăm sóc Phọng, bệnh của Phọng nặng hơn cũng vì không có tiền để chữa trị kịp thời.

Phọng bị suy mòn nặng khi không có tiền điều trị
Phọng gầy gò nằm trên giường bệnh

Chỗ dựa duy nhất của Phọng lúc này chính là em trai mình, Phọng đã hy sinh, bươn trải ngoài Xã hội để có thể lo cho em trai mình được đi học nên điều duy nhất Phong muốn em trai chính là việc phải tiếp tục đi học. ”Anh dặn cháu vẫn phải đi học, không được bỏ học”-Tè bảo. Chứng kiến giây phút này, bất kỳ ai cũng không thể cầm lòng nổi.

Cuộc sống quá bất công với một chàng trai trẻ chỉ mới ngoài 20 tuổi, em chỉ cố gắng sống một cuộc sống bình thường nuôi em trai ăn học nhưng ông trời luôn biết cách trêu đùa em. Nếu Phọng ra đi, chỗ dựa duy nhất của Tè cũng không còn, liệu Tè còn có thể đi học như lời mong muốn của anh trai mình.

Phong thì thào nói với em trai phải tiếp tục đi học

‘Xin các cô, các chú cứu anh cháu với. Anh cháu mà chết thì cháu biết dựa vào ai?” Tè cầm tay mọi người cầu xin sự giúp đỡ. Rất mong khi câu chuyện của 2 anh em được chia sẻ mạnh thường quân có thể giúp đỡ 2 anh em vì nếu kịp thời Phọng vẫn có cơ hội sống, có cơ hội làm chỗ dựa cho em trai mình và có cơ hội cho tương lai của chính Phọng.

Tổng hợp.

Add a Comment

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai.