Ca sĩ Ngọc Sơn lần đầu lên tiếng về nỗi đau mất mẹ: “Kỷ niệm với Mẹ yêu lần cuối. Mẹ ơi, con thương Mẹ nhiều lắm, biết làm sao đây???”.

Như truyền thông đã đưa tin, vào ngày 11/7, bà Kim Loan – thân mẫu ca sĩ Ngọc Sơn đã nhắm mắt xuôi tay vì bệnh tuổi già, hưởng thọ 78 tuổi. Đây chắc chắn là một cú sốc lớn với giọng ca Lời Tỏ Tình Dễ Thương bởi anh là một người con vô cùng hiếu thảo và thường xuyên được mẹ chăm sóc, bao bọc.

Trên thực tế, bà Kim Loan đã lâm bệnh từ năm ngoái. Bản thân Ngọc Sơn cũng từng nhiều lần bỏ lại công việc, tiêu tốn tiền của để chữa bệnh cho đấng sinh thành. Nam ca sĩ không ngại bán hết tài sản để đầu tư cho mẹ những phương án cữu chữa tối ưu nhất. Ngọc Sơn còn đưa mẹ sang Mỹ điều trị nhưng cũng không thành công.

Khi mẹ mất, nam ca sĩ đang phải tuân thủ cách ly vì liên quan đến một ca mắc Covid-19 nên không thể về nhìn mặt đấng sinh thành lần cuối cũng như có mặt trong tang lễ của bà Kim Loan.

Mới đây nhất, sau đám tang của mẹ, Ngọc Sơn lần đầu lên tiếng về nỗi mất mát quá lớn. Anh chia sẻ lại bức ảnh chụp cùng mẹ và viết: “Kỷ niệm với Mẹ yêu lần cuối. Mẹ ơi, con thương Mẹ nhiều lắm, biết làm sao đây???”.

Ngọc Sơn chọn khoảnh khắc đang quỳ gối trước đâng sinh thành để tưởng nhớ bà. Tâm sự của anh cũng cho thấy nỗi đau quá lớn khi mất đi người mẹ thân yêu. Chắc chắn, nỗi mất mát này sẽ rất khó nguôi ngoai.

Tiết lộ về tình hình hiện tại của Ngọc Sơn, con nuôi của anh là ca sĩ Quách Tuấn Du kể: “Người đau khổ nhất là ba Ngọc Sơn. Ba buồn, sốc và day dứt trong bất lực. Ba hầu như không muốn nghe cuộc gọi nào cả mà có nghe cũng không biết nói gì. Hiện tại ba chưa ổn hơn chút nào”.

Cách đây vài ngày, Ngọc Sơn vừa đăng tải hình ảnh 2 mẹ con lên trang cá nhân để động viên tinh thần kèm lời nhắn nhủ đầy yêu thương: “Mẹ, mẹ là dòng suối dịu hiền. Mẹ, mẹ là bài hát thần tiên, là bóng mát trên cao, là mắt sáng trăng sao, là ánh đuốc trong đêm khi lạc lối”.

Nam ca sĩ được ca ngợi là người con có hiếu, hết lòng vì mẹ. Anh thường xuyên quỳ gối trước mẹ.

Ngược lại, bà Kim Loan cũng hết lòng chăm lo cho con trai đến từng show diễn. Thậm chí, tâm nguyện cuối đời của bà cũng là nỗi lo lắng con trai phải cô đơn một mình: “Cả một đời nội chăm lo cho ba từ việc trong đến việc ngoài. Có lẽ nội là người quản lý cao tuổi nhất showbiz này, hơn 70 tuổi vẫn minh mẫn chăm sóc ba, book show cho ba. Trong các chương trình ca nhạc có một người phụ nữ luôn ở phía sau lo show cho ba. Kể từ hôm nay đoạn đường này vắng bóng bà. Nơi thiêng đàng cầu nguyện bà nội siêu thoát!”.

Theo chia sẻ từ phía Ngọc Sơn, Ngọc Hải – em trai nam danh ca đại diện gia đình lo liệu đám tang cho bà Kim Loan. Do dịch Covid-19 đang diễn biến phức tạp ở Bả Rịa – Vũng Tàu và nhiều địa phương trong cả nước nên mọi việc sẽ diễn ra nhanh gọn. Thi hài mẹ Ngọc Sơn được đưa đi hoả táng và gửi tro cốt về cho gia đình.

Nguồn: Tổng hợp

Xem thêm: M̼ẹ̼ ̼r̼u̼ộ̼t̼ ̼N̼g̼ọ̼c̼ ̼S̼ơ̼n̼ ̼q̼u̼a̼ ̼đ̼ờ̼i̼:̼ ̼X̼ó̼t̼ ̼c̼ả̼n̼h̼ ̼c̼o̼n̼ ̼t̼r̼a̼i̼ ̼đ̼a̼n̼g̼ ̼c̼á̼c̼h̼ ̼l̼y̼,̼ ̼k̼h̼ô̼n̼g̼ ̼t̼h̼ể̼ ̼c̼h̼ị̼u̼ ̼t̼a̼n̼g̼ ̼m̼ẹ̼

N̼h̼ậ̼n̼ ̼đ̼ư̼ợ̼c̼ ̼t̼i̼n̼ ̼m̼ẹ̼ ̼r̼u̼ộ̼t̼ ̼N̼g̼ọ̼c̼ ̼S̼ơ̼n̼ ̼q̼u̼a̼ ̼đ̼ờ̼i̼,̼ ̼n̼a̼m̼ ̼d̼a̼n̼h̼ ̼c̼a̼ ̼k̼h̼ô̼n̼g̼ ̼k̼h̼ỏ̼i̼ ̼đ̼a̼u̼ ̼x̼ó̼t̼.̼ ̼X̼ó̼t̼ ̼h̼ơ̼n̼ ̼l̼à̼ ̼k̼h̼i̼ ̼a̼n̼h̼ ̼k̼h̼ô̼n̼g̼ ̼t̼h̼ể̼ ̼v̼ề̼ ̼c̼h̼ị̼u̼ ̼t̼a̼n̼g̼ ̼v̼ì̼ ̼đ̼a̼n̼g̼ ̼c̼á̼c̼h̼ ̼l̼y̼ ̼d̼o̼ ̼l̼i̼ê̼n̼ ̼q̼u̼a̼n̼ ̼đ̼ế̼n̼ ̼m̼ộ̼t̼ ̼c̼a̼ ̼m̼ắ̼c̼ ̼C̼o̼v̼i̼d̼-̼1̼9̼.̼ ̼M̼ớ̼i̼ ̼đ̼â̼y̼,̼ ̼t̼h̼ô̼n̼g̼ ̼t̼i̼n̼ ̼m̼ẹ̼ ̼r̼u̼ộ̼t̼ ̼d̼a̼n̼h̼ ̼c̼a̼ ̼N̼g̼ọ̼c̼ ̼S̼ơ̼n̼ ̼q̼u̼a̼ ̼đ̼ờ̼i̼ ̼s̼a̼u̼ ̼t̼h̼ờ̼i̼ ̼g̼i̼a̼n̼ ̼c̼h̼ố̼n̼g̼ ̼c̼h̼ọ̼i̼ ̼v̼ớ̼i̼ ̼b̼ệ̼n̼h̼ ̼t̼ậ̼t̼ ̼k̼h̼i̼ế̼n̼ ̼n̼h̼i̼ề̼u̼ ̼b̼ạ̼n̼ ̼b̼è̼ ̼đ̼ồ̼n̼g̼ ̼n̼g̼h̼i̼ệ̼p̼ ̼v̼à̼ ̼k̼h̼á̼n̼ ̼g̼i̼ả̼ ̼đ̼a̼u̼ ̼x̼ó̼t̼.̼ ̼T̼h̼ờ̼i̼ ̼g̼i̼a̼n̼ ̼q̼u̼a̼,̼ ̼m̼ẹ̼ ̼N̼g̼ọ̼c̼ ̼S̼ơ̼n̼ ̼t̼í̼c̼h̼ ̼c̼ự̼c̼ ̼đ̼i̼ề̼u̼ ̼t̼r̼ị̼ ̼b̼ệ̼n̼h̼ ̼t̼r̼o̼n̼g̼ ̼v̼à̼ ̼n̼g̼o̼à̼i̼ ̼n̼ư̼ớ̼c̼,̼ ̼s̼a̼u̼ ̼k̼h̼i̼ ̼t̼ì̼n̼h̼ ̼t̼r̼ạ̼n̼g̼ ̼s̼ứ̼c̼ ̼k̼h̼ỏ̼e̼ ̼ổ̼n̼ ̼b̼à̼ ̼đ̼ư̼ợ̼c̼ ̼đ̼ư̼a̼ ̼v̼ề̼ ̼n̼g̼h̼ỉ̼ ̼n̼g̼ơ̼i̼ ̼h̼ồ̼i̼ ̼s̼ứ̼c̼ ̼t̼ạ̼i̼ ̼B̼à̼ ̼R̼ị̼a̼ ̼V̼ũ̼n̼g̼ ̼T̼à̼u̼.̼

M̼ẹ̼ ̼r̼u̼ộ̼t̼ ̼N̼g̼ọ̼c̼ ̼S̼ơ̼n̼ ̼q̼u̼a̼ ̼đ̼ờ̼i̼,̼ ̼n̼a̼m̼ ̼d̼a̼n̼h̼ ̼c̼a̼ ̼k̼h̼ô̼n̼g̼ ̼t̼h̼ể̼ ̼v̼ề̼ ̼c̼h̼ị̼u̼ ̼t̼a̼n̼g̼ ̼v̼ì̼ ̼đ̼a̼n̼g̼ ̼c̼á̼c̼h̼ ̼l̼y̼. ̼T̼h̼e̼o̼ ̼t̼h̼ô̼n̼g̼ ̼t̼i̼n̼ ̼đ̼ư̼ợ̼c̼ ̼c̼h̼i̼a̼ ̼s̼ẻ̼ ̼t̼r̼ê̼n̼ ̼t̼r̼u̼y̼ề̼n̼ ̼t̼h̼ô̼n̼g̼,̼ ̼s̼á̼n̼g̼ ̼n̼a̼y̼ ̼(̼1̼2̼/̼7̼)̼ ̼B̼a̼n̼ ̼C̼h̼ỉ̼ ̼đ̼ạ̼o̼ ̼p̼h̼ò̼n̼g̼ ̼c̼h̼ố̼n̼g̼ ̼C̼o̼v̼i̼d̼-̼1̼9̼ ̼t̼ỉ̼n̼h̼ ̼B̼à̼ ̼R̼ị̼a̼ ̼-̼ ̼V̼ũ̼n̼g̼ ̼T̼à̼u̼ ̼đ̼ã̼ ̼t̼h̼ô̼n̼g̼ ̼b̼á̼o̼ ̼m̼ẹ̼ ̼r̼u̼ộ̼t̼ ̼c̼ủ̼a̼ ̼d̼a̼n̼h̼ ̼c̼a̼ ̼N̼g̼ọ̼c̼ ̼S̼ơ̼n̼ ̼đ̼ã̼ ̼q̼u̼a̼ ̼đ̼ờ̼i̼ ̼v̼à̼o̼ ̼n̼g̼à̼y̼ ̼1̼1̼/̼7̼.̼ ̼Đ̼ư̼ợ̼c̼ ̼b̼i̼ế̼t̼,̼ ̼n̼g̼u̼y̼ê̼n̼ ̼n̼h̼â̼n̼ ̼q̼u̼a̼ ̼đ̼ờ̼i̼ ̼đ̼ư̼ợ̼c̼ ̼x̼á̼c̼ ̼n̼h̼ậ̼n̼ ̼l̼à̼ ̼k̼h̼ô̼n̼g̼ ̼l̼i̼ê̼n̼ ̼q̼u̼a̼n̼ ̼đ̼ế̼n̼ ̼C̼o̼v̼i̼d̼-̼1̼9̼ ̼m̼à̼ ̼v̼ì̼ ̼b̼ệ̼n̼h̼ ̼n̼ặ̼n̼g̼.̼

N̼g̼ọ̼c̼ ̼S̼ơ̼n̼ ̼d̼ố̼c̼ ̼t̼i̼ề̼n̼ ̼b̼ạ̼c̼ ̼đ̼ể̼ ̼m̼ẹ̼ ̼đ̼i̼ề̼u̼ ̼t̼r̼ị̼ ̼b̼ệ̼n̼h̼ ̼(̼Ả̼n̼h̼:̼ ̼F̼B̼N̼V̼)̼. M̼ẹ̼ ̼c̼ủ̼a̼ ̼n̼a̼m̼ ̼d̼a̼n̼h̼ ̼c̼a̼ ̼h̼ư̼ở̼n̼g̼ ̼t̼h̼ọ̼ ̼7̼8̼ ̼t̼u̼ổ̼i̼.̼ ̼T̼i̼n̼ ̼d̼ữ̼ ̼n̼à̼y̼ ̼k̼h̼i̼ế̼n̼ ̼n̼h̼i̼ề̼u̼ ̼n̼g̼ư̼ờ̼i̼ ̼b̼à̼n̼g̼ ̼h̼o̼à̼n̼g̼,̼ ̼c̼à̼n̼g̼ ̼đ̼a̼u̼ ̼b̼u̼ồ̼n̼ ̼h̼ơ̼n̼ ̼n̼ữ̼a̼ ̼k̼h̼i̼ ̼d̼a̼n̼h̼ ̼c̼a̼ ̼N̼g̼ọ̼c̼ ̼S̼ơ̼n̼ ̼đ̼a̼n̼g̼ ̼p̼h̼ả̼i̼ ̼c̼á̼c̼h̼ ̼l̼y̼ ̼v̼ì̼ ̼l̼i̼ê̼n̼ ̼q̼u̼a̼n̼ ̼đ̼ế̼n̼ ̼m̼ộ̼t̼ ̼c̼a̼ ̼m̼ắ̼c̼ ̼C̼o̼v̼i̼d̼-̼1̼9̼ ̼n̼ê̼n̼ ̼k̼h̼ô̼n̼g̼ ̼t̼h̼ể̼ ̼v̼ề̼ ̼c̼h̼ị̼u̼ ̼t̼a̼n̼g̼ ̼m̼ẹ̼.̼ ̼T̼h̼e̼o̼ ̼t̼h̼ô̼n̼g̼ ̼t̼i̼n̼ ̼c̼ậ̼p̼ ̼n̼h̼ậ̼t̼,̼ ̼l̼i̼n̼h̼ ̼c̼ữ̼u̼ ̼c̼ủ̼a̼ ̼m̼ẹ̼ ̼N̼g̼ọ̼c̼ ̼S̼ơ̼n̼ ̼đ̼ư̼ợ̼c̼ ̼n̼g̼ư̼ờ̼i̼ ̼t̼h̼â̼n̼ ̼đ̼ư̼a̼ ̼đ̼i̼ ̼h̼ỏ̼a̼ ̼t̼á̼n̼g̼ ̼s̼a̼u̼ ̼đ̼ó̼.̼

N̼a̼m̼ ̼d̼a̼n̼h̼ ̼c̼a̼ ̼c̼h̼i̼ ̼4̼5̼ ̼t̼ỷ̼ ̼đ̼ể̼ ̼m̼ẹ̼ ̼c̼ó̼ ̼đ̼i̼ề̼u̼ ̼k̼i̼ệ̼n̼ ̼t̼r̼ị̼ ̼b̼ệ̼n̼h̼ ̼t̼ố̼t̼ ̼n̼h̼ấ̼t̼ ̼(̼Ả̼n̼h̼:̼ ̼F̼B̼N̼V̼)̼. D̼a̼n̼h̼ ̼c̼a̼ ̼N̼g̼ọ̼c̼ ̼S̼ơ̼n̼ ̼t̼ừ̼n̼g̼ ̼c̼h̼i̼a̼ ̼s̼ẻ̼ ̼a̼n̼h̼ ̼đ̼ã̼ ̼c̼h̼i̼ ̼t̼r̼ả̼ ̼h̼ơ̼n̼ ̼4̼5̼ ̼t̼ỷ̼ ̼đ̼ồ̼n̼g̼ ̼đ̼ể̼ ̼m̼ẹ̼ ̼đ̼i̼ề̼u̼ ̼t̼r̼ị̼ ̼k̼h̼ố̼i̼ ̼u̼ ̼ở̼ ̼n̼ư̼ớ̼c̼ ̼n̼g̼o̼à̼i̼.̼ ̼N̼a̼m̼ ̼d̼a̼n̼h̼ ̼c̼a̼ ̼n̼ó̼i̼:̼ ̼”̼N̼g̼à̼y̼ ̼t̼r̼ư̼ớ̼c̼ ̼m̼ẹ̼ ̼t̼ô̼i̼ ̼c̼ũ̼n̼g̼ ̼b̼ị̼ ̼b̼ệ̼n̼h̼ ̼ở̼ ̼b̼ê̼n̼ ̼M̼ỹ̼ ̼v̼à̼ ̼p̼h̼ả̼i̼ ̼t̼ố̼n̼ ̼t̼ớ̼i̼ ̼h̼ơ̼n̼ ̼1̼0̼ ̼n̼g̼h̼ì̼n̼ ̼đ̼ô̼ ̼l̼a̼ ̼(̼t̼ư̼ơ̼n̼g̼ ̼đ̼ư̼ơ̼n̼g̼ ̼h̼ơ̼n̼ ̼2̼3̼0̼ ̼t̼r̼i̼ệ̼u̼ ̼đ̼ồ̼n̼g̼)̼ ̼c̼h̼o̼ ̼m̼ộ̼t̼ ̼n̼g̼à̼y̼ ̼v̼i̼ệ̼n̼ ̼p̼h̼í̼.̼ ̼T̼í̼n̼h̼ ̼r̼a̼,̼ ̼t̼ô̼i̼ ̼m̼ấ̼t̼ ̼đ̼ế̼n̼ ̼4̼5̼ ̼t̼ỷ̼ ̼đ̼ể̼ ̼c̼h̼ữ̼a̼ ̼b̼ệ̼n̼h̼ ̼c̼h̼o̼ ̼m̼ẹ̼ ̼t̼ạ̼i̼ ̼M̼ỹ̼”̼.̼ ̼Đ̼ế̼n̼ ̼t̼h̼á̼n̼g̼ ̼6̼/̼2̼0̼2̼0̼,̼ ̼k̼h̼i̼ ̼b̼ệ̼n̼h̼ ̼t̼ì̼n̼h̼ ̼t̼ư̼ơ̼n̼g̼ ̼đ̼ố̼i̼ ̼ổ̼n̼ ̼m̼ẹ̼ ̼n̼a̼m̼ ̼d̼a̼n̼h̼ ̼c̼a̼ ̼v̼ề̼ ̼n̼ư̼ớ̼c̼ ̼t̼i̼ế̼p̼ ̼t̼ụ̼c̼ ̼đ̼i̼ề̼u̼ ̼t̼r̼ị̼ ̼v̼à̼ ̼đ̼ể̼ ̼g̼ầ̼n̼ ̼g̼ũ̼i̼ ̼v̼ớ̼i̼ ̼c̼o̼n̼ ̼c̼h̼á̼u̼.̼

M̼ẹ̼ ̼N̼g̼ọ̼c̼ ̼S̼ơ̼n̼ ̼x̼ú̼c̼ ̼đ̼ộ̼n̼g̼ ̼n̼ó̼i̼ ̼v̼ề̼ ̼s̼ự̼ ̼h̼i̼ế̼u̼ ̼t̼h̼ả̼o̼ ̼c̼ủ̼a̼ ̼c̼o̼n̼ ̼t̼r̼a̼i̼ ̼l̼ú̼c̼ ̼s̼i̼n̼h̼ ̼t̼h̼ờ̼i̼ ̼(̼Ả̼n̼h̼:̼ ̼C̼h̼ụ̼p̼ ̼m̼à̼n̼ ̼h̼ì̼n̼h̼)̼. T̼r̼o̼n̼g̼ ̼m̼ộ̼t̼ ̼c̼h̼ư̼ơ̼n̼g̼ ̼t̼r̼ì̼n̼h̼ ̼t̼r̼u̼y̼ề̼n̼ ̼h̼ì̼n̼h̼,̼ ̼m̼ẹ̼ ̼N̼g̼ọ̼c̼ ̼S̼ơ̼n̼ ̼t̼ừ̼n̼g̼ ̼x̼ú̼c̼ ̼đ̼ộ̼n̼g̼ ̼n̼ó̼i̼ ̼v̼ề̼ ̼c̼o̼n̼ ̼t̼r̼a̼i̼ ̼d̼a̼n̼h̼ ̼c̼a̼:̼ ̼”̼B̼â̼y̼ ̼g̼i̼ờ̼ ̼c̼ả̼ ̼n̼h̼à̼ ̼c̼h̼ỉ̼ ̼l̼o̼ ̼c̼h̼o̼ ̼N̼g̼ọ̼c̼ ̼S̼ơ̼n̼ ̼t̼h̼ô̼i̼,̼ ̼d̼ù̼ ̼g̼ì̼ ̼c̼ũ̼n̼g̼ ̼p̼h̼ả̼i̼ ̼c̼ó̼ ̼m̼ộ̼t̼ ̼đ̼ứ̼a̼ ̼c̼o̼n̼.̼ ̼B̼â̼y̼ ̼g̼i̼ờ̼ ̼t̼ô̼i̼ ̼t̼h̼ư̼ơ̼n̼g̼ ̼N̼g̼ọ̼c̼ ̼S̼ơ̼n̼ ̼l̼ắ̼m̼ ̼n̼h̼ư̼n̼g̼ ̼m̼à̼ ̼v̼ợ̼ ̼c̼h̼ồ̼n̼g̼ ̼l̼à̼ ̼d̼u̼y̼ê̼n̼ ̼n̼ợ̼,̼ ̼b̼i̼ế̼t̼ ̼n̼ó̼i̼ ̼l̼à̼m̼ ̼s̼a̼o̼ ̼g̼i̼ờ̼.̼ ̼G̼i̼ờ̼ ̼t̼ô̼i̼ ̼k̼h̼ô̼n̼g̼ ̼c̼ó̼ ̼t̼h̼ú̼ ̼v̼u̼i̼ ̼g̼ì̼ ̼n̼g̼o̼à̼i̼ ̼v̼i̼ệ̼c̼ ̼t̼h̼ư̼ơ̼n̼g̼ ̼c̼o̼n̼,̼ ̼c̼h̼ỉ̼ ̼b̼i̼ế̼t̼ ̼g̼i̼ữ̼ ̼t̼i̼ề̼n̼,̼ ̼m̼u̼a̼ ̼n̼h̼à̼,̼ ̼m̼u̼a̼ ̼đ̼ấ̼t̼.̼ ̼N̼g̼ọ̼c̼ ̼S̼ơ̼n̼ ̼c̼ứ̼ ̼n̼ó̼i̼ ̼v̼ớ̼i̼ ̼t̼ô̼i̼ ̼l̼à̼ ̼s̼ẽ̼ ̼đ̼i̼ ̼t̼u̼ ̼v̼à̼ ̼h̼i̼ế̼n̼ ̼x̼á̼c̼ ̼c̼h̼o̼ ̼y̼ ̼h̼ọ̼c̼.̼ ̼C̼o̼n̼ ̼c̼ó̼ ̼g̼i̼ả̼i̼ ̼t̼h̼í̼c̼h̼ ̼n̼h̼i̼ề̼u̼ ̼v̼ớ̼i̼ ̼t̼ô̼i̼,̼ ̼n̼h̼ư̼n̼g̼ ̼t̼ô̼i̼ ̼c̼ũ̼n̼g̼ ̼b̼u̼ồ̼n̼ ̼l̼ắ̼m̼.̼ ̼T̼ô̼i̼ ̼t̼h̼ấ̼y̼ ̼t̼ộ̼i̼ ̼n̼g̼h̼i̼ệ̼p̼ ̼c̼o̼n̼.̼ ̼K̼h̼ô̼n̼g̼ ̼v̼ợ̼,̼ ̼k̼h̼ô̼n̼g̼ ̼c̼o̼n̼ ̼r̼ồ̼i̼ ̼n̼ế̼u̼ ̼c̼h̼a̼ ̼m̼ẹ̼ ̼m̼ấ̼t̼.̼.̼.̼ ̼T̼ô̼i̼ ̼b̼i̼ế̼t̼ ̼h̼i̼ế̼n̼ ̼x̼á̼c̼ ̼l̼à̼ ̼m̼ộ̼t̼ ̼n̼g̼h̼ĩ̼a̼ ̼c̼ử̼ ̼c̼a̼o̼ ̼đ̼ẹ̼p̼,̼ ̼r̼ấ̼t̼ ̼t̼ố̼t̼ ̼n̼h̼ư̼n̼g̼ ̼c̼ứ̼ ̼n̼g̼h̼ĩ̼ ̼s̼a̼u̼ ̼n̼à̼y̼ ̼c̼o̼n̼ ̼g̼i̼à̼ ̼đ̼i̼,̼ ̼đ̼a̼u̼ ̼ố̼m̼ ̼k̼h̼ô̼n̼g̼ ̼a̼i̼ ̼c̼h̼ă̼m̼ ̼s̼ó̼c̼ ̼t̼h̼ì̼ ̼t̼ô̼i̼ ̼l̼ạ̼i̼ ̼b̼u̼ồ̼n̼”̼.̼

X̼i̼n̼ ̼đ̼ư̼ợ̼c̼ ̼c̼h̼i̼a̼ ̼b̼u̼ồ̼n̼ ̼c̼ù̼n̼g̼ ̼d̼a̼n̼h̼ ̼c̼a̼ ̼N̼g̼ọ̼c̼ ̼S̼ơ̼n̼ ̼v̼à̼ ̼g̼i̼a̼ ̼đ̼ì̼n̼h̼ ̼(̼Ả̼n̼h̼:̼ ̼C̼h̼ụ̼p̼ ̼m̼à̼n̼ ̼h̼ì̼n̼h̼)̼. ̼Đ̼â̼y̼ ̼t̼h̼ậ̼t̼ ̼l̼à̼ ̼m̼ộ̼t̼ ̼t̼i̼n̼ ̼s̼ố̼c̼ ̼đ̼ố̼i̼ ̼v̼ớ̼i̼ ̼g̼i̼a̼ ̼đ̼ì̼n̼h̼ ̼c̼ủ̼a̼ ̼n̼a̼m̼ ̼d̼a̼n̼h̼ ̼c̼a̼ ̼N̼g̼ọ̼c̼ ̼S̼ơ̼n̼.̼ ̼N̼h̼i̼ề̼u̼ ̼b̼ạ̼n̼ ̼b̼è̼ ̼đ̼ồ̼n̼g̼ ̼n̼g̼h̼i̼ệ̼p̼ ̼v̼à̼ ̼k̼h̼á̼n̼ ̼g̼i̼ả̼ ̼x̼ó̼t̼ ̼x̼a̼ ̼k̼h̼i̼ ̼a̼n̼h̼ ̼k̼h̼ô̼n̼g̼ ̼t̼h̼ể̼ ̼v̼ề̼ ̼c̼h̼ị̼u̼ ̼t̼a̼n̼g̼ ̼v̼à̼ ̼t̼i̼ễ̼n̼ ̼đ̼ư̼a̼ ̼m̼ẹ̼ ̼l̼ầ̼n̼ ̼c̼u̼ố̼i̼.̼ ̼R̼ấ̼t̼ ̼n̼h̼i̼ề̼u̼ ̼l̼ờ̼i̼ ̼c̼h̼i̼a̼ ̼s̼ẻ̼,̼ ̼đ̼ộ̼n̼g̼ ̼v̼i̼ê̼n̼ ̼đ̼ã̼ ̼đ̼ư̼ợ̼c̼ ̼g̼ử̼i̼ ̼đ̼ế̼n̼ ̼c̼h̼o̼ ̼n̼a̼m̼ ̼d̼a̼n̼h̼ ̼c̼a̼ ̼v̼à̼ ̼g̼i̼a̼ ̼đ̼ì̼n̼h̼ ̼N̼g̼ọ̼c̼ ̼S̼ơ̼n̼.̼

Xem thêm: Ngọc Huyền tiết lộ từng ‘gieo duyên’ cho Hương Thủy – Kim Tiểu Long nhưng không thành

Trở thành khách mời của Music Box, ba nghệ sĩ Ngọc Huyền – Kim Tiểu Long – Hương Thủy có dịp tiết lộ những câu chuyện thú vị trong quá trình làm nghề của mình.

Chương trình Music Box lên sóng có sự góp mặt của nghệ sĩ Ngọc Huyền, Kim Tiểu Long và Hương Thủy. Bên cạnh việc thể hiện những ca khúc đình đám, bộ ba khách mời còn có những tiết lộ thú vị về hành trình làm nghề của mình với khán giả.

Ngọc Huyền tiết lộ từng ‘gieo duyên’ cho Hương Thủy – Kim Tiểu Long nhưng không thành – ảnh 1Kim Tiểu Long xúc động nhắc về đấng sinh thành trong chương trình Music Box ẢNH: Trong chương trình, Ngọc Huyền gây bất ngờ khi tiết lộ chuyện từng gieo duyên cho Kim Tiểu Long và Hương Thủy. Nữ nghệ sĩ thừa nhận: “Thật tình lúc đó tôi chưa biết Thủy đã có gia đình. Tôi thấy cặp này đẹp đôi quá nên bắt cả hai hát tân cổ giao duyên, nhưng sau cùng thì cũng rã đám”. Nghe vậy, hai khách mời tiết lộ vì thời điểm đó Hương Thủy đã có ý trung nhân nên Kim Tiểu Long “không dám”. “Tại vì chúng tôi không có duyên. Đi quay tôi muốn ôm cũng đâu dám ôm, mỗi lần đụng vô là chàng ta gục mặt xuống thì ai mà dám”, Kim Tiểu Long hài hước kể lại.

Nói thêm về con đường nghệ thuật, Ngọc Huyền thổ lộ dù cô và các đồng nghiệp xuất hiện hào nhoáng trên sân khấu song để có được vị trí như hiện tại, họ đã phải trải qua không ít những khó khăn. Giọng ca Tiếng trống Mê Linh bộc bạch: “Thời tôi mới vào nghề phải đóng vai tỳ nữ, vai con chim trong vở Tấm Cám, rồi mới từ từ được đóng vai chính. Chứ không phải khơi khơi mà nhảy lên hát chính đâu”. Trong khi đó, Kim Tiểu Long tiết lộ trước khi được công chúng biết đến với những vai diễn ấn tượng, anh từng phải đóng vai quân sĩ, làm hậu đài. Song đối với nam nghệ sĩ, chính những điều đó đã mang lại cho anh những kinh nghiệm quý báu khi làm nghề.

Ngọc Huyền hài hước kể lại sự cố khi đi diễn cùng nghệ sĩ Vũ Linh ẢNH

Tiếp lời, Hương Thủy tiết lộ cô cũng từng phải đóng vai quần chúng trước khi nổi tiếng. Giọng ca Thương nhớ cậu hai chia sẻ: “Tôi từng đóng vai nhỏ, cầm cờ chạy ngang sân khấu rồi vào lãnh 15.000 đồng”. Từ những vai nhỏ, Hương Thủy được nuôi dưỡng kinh nghiệm để có được một sự nghiệp vững vàng như hiện tại. Đồng thời, nữ ca sĩ cũng tiết lộ thêm đối với nghệ sĩ cải lương, việc gặp phải những sự cố bất ngờ trên sân khấu, điển hình như hát lộn lời… là điều không thể tránh khỏi.

Nghe vậy, Ngọc Huyền kể lại câu chuyện gắn với lần diễn cùng nghệ sĩ Vũ Linh khiến cô nhớ mãi. Theo lời giọng ca Tiếng trống Mê Linh, khi đi hát ở tỉnh, cô và đồng nghiệp biểu diễn vở Lương Sơn Bá, Chúc Anh Đài. “Lúc đó, người nhắc tuồng không nhắc câu của tôi mà nhắc câu của anh Linh. Tôi đâu biết đâu, tôi hát luôn. Sau đó anh Linh nói: “Ủa câu của tôi mà”. Cái tuồng đó đúng ra là của chị Tài Linh và anh Vũ Linh. Sự cố đó làm tôi thấy mắc cỡ. Xong anh Linh nói với tôi: Thôi được rồi, mai mốt làm ơn học tuồng này đi. Tuồng này của tôi với Tài Linh nổi tiếng lắm, không học thì sao mà đi hát với người ta”, Ngọc Huyền nhớ lại.

Theo Báo Thanh Niên

Add a Comment

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai.