20 tuổi kiếm được tiền sửa nhà cho bố mẹ cũng bị hàng xóm gièm pha

Bố mẹ em cứ bảo kệ họ, họ nói thì họ nghe. Nhưng em uất ức lắm. Đây đâu phải là chuyện nhỏ, họ đang nói xấu em, khiến em bị ảnh hưởng.
Kể ra mà em tức lòi bản họng các chị ạ. Em năm nay 20 tuổi, hiện em vẫn đang là sinh viên đại học. Em kể ra không phải để khoe khoang gì đâu ạ. Em cũng năng động, thuộc kiểu thích làm. Các bạn khác cùng lớp ngày nào cũng chỉ chăm chăm lo tìm kiếm crush hay ngó xem có chàng trai nào để ý mình không. Nhưng em thì lại khác, hình như cái đam mê kiếm tiền nó ngấm vào cốt tủy từ cái thời mà em còn học cấp 3 mất rồi thì phải.

Em vẫn thu xếp thời gian để học nhưng lại cùng một chị nữa bán hàng online. Chị ấy thì lo về nguồn hàng, còn em, em cũng học bên marketing nên vận dụng tối đa những gì mình biết để phát triển công việc kinh doanh của hai chị em. Không ngờ là mặc dù vừa học vừa làm nhưng việc học cũng ổn mà việc kinh doanh của hai chị em cũng thuận lợi. Em lại không dám nói với bố mẹ, sợ bố mẹ lo em tham việc, vất vả, lo lắng thêm.

Em vẫn thu xếp thời gian để học nhưng lại cùng một chị nữa bán hàng online (Ảnh minh họa)

Với lại ở quê em nghèo lắm, mọi người lúc nào cũng nghĩ chỉ có học mới là con đường ngắn nhất để thoát nghèo. Để em được đi học, bố mẹ cũng phải cố gắng rất nhiều rồi. Em giờ thì đã tự lo được tiền học phí và tự trang trải cho cuộc sống của mình, không xin bố mẹ nữa.

Đi làm được 1 thời gian thì em cũng tiết kiệm được ít tiền. Cũng tính sẽ để làm vốn riêng hoặc mở rộng bán hàng online cùng với chị bạn. Nhưng đợt vừa rồi về quê, thấy bố mẹ có ý định sửa lại nhà vì cũng hỏng nhiều chỗ quá nên em đã mang 50 triệu mình có ra để giúp bố mẹ.

Chuyện này em cũng chẳng khoe khoang với ai, thế nhưng cô em cũng là người trong nhà, lại biết chuyện, cứ khen mãi em giỏi. Và ngày hôm sau, cái tin này loan ra khắp xóm. Nói tốt thì em chẳng nghe thấy đâu cả, chỉ nghe thấy mấy người hàng xóm nói em chẳng tốt đẹp gì. Em nghe mình bị đồn lên thành phố đi làm gá.i chứ học hành, bán hàng gì.

Thậm chí có người còn nói ngay trước mặt em luôn mà chẳng ngần ngại gì:

– Chắc làm con giáp thứ 13 chứ trẻ tuổi kiếm tiền dễ thế sao được.

Đây đâu phải là chuyện nhỏ, họ đang nói xấu em, khiến cho danh dự của bản thân em bị ảnh hưởng. (Ảnh minh họa)

Ức quá, nhịn không được, em thẳng thừng luôn:

– Các cô đã nhìn thấy cháu làm nghề đó chưa mà lại nói năng như vậy ạ?

– Bọn tao không cần nhìn cũng biết được. Thân con gái đi học xa, kiếm tiền đâu phải là chuyện dễ dàng. Thế mà mày không những không xin tiền học, còn mang được cả tiền về cho bố mẹ mày nữa. Mày mới 20 tuổi đầu mà mày bảo là mày tự kiếm được nhiều tiền như thế, ai tin được. Con gái chúng mày giờ sống xa nhà yêu đương dễ dãi, ai mà biết được.

– Cháu làm gì là việc của cháu, các cô cứ quan tâm đến chuyện nhà các cô đi ạ.

– Đấy, nứt mắt ra mà ăn nói láo xược thế. Ⱨư Ⱨỏ₦₲.

– Cháu không nói láo. Một lần nữa cháu yêu cầu các cô không nói chuyện về cháu nữa. Cháu có ra sao thì bố mẹ cháu biết, không cần các cô quan tâm, chỉ bảo đâu ạ.

Bố mẹ em cứ bảo kệ họ, họ nói thì họ nghe. Nhưng em uất ức lắm. Đây đâu phải là chuyện nhỏ, họ đang nói xấu em, khiến cho danh dự của bản thân em bị ảnh hưởng nặng nề ấy chứ. Mà em chẳng hiểu tại sao họ lại có những cái suy nghĩ thiển cận, ích kỉ ấy chứ.

Chẳng lẽ cứ còn ít tuổi, lại là con gái, kiếm được tiền là chắc chắn sẽ làm ra những chuyện trái luân thường đạo lý hay sao chứ. Nghĩ mà cay cú không chịu được cái chị ạ. Vẫn biết là họ nói cứ nói, chẳng ảnh hưởng gì đến mình, việc mình mình làm, nhưng đúng là không biết đến bao giờ, mọi người mới bỏ được cái lối nghĩ ích kỉ, cổ hủ và lạc hậu ấy đi.

Add a Comment

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai.